forgetmenot
Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015
Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015
longlanhmotgiotsuong 3
![]() Long lanh một giọt sương Ngủ ngoan hiền trên lá Nắng đi qua thong thả Thì thầm!... Giọt sương ơi!... Giọt sương... Ôi!... mát lành Long lanh lăn trên tóc Giọt lấp lánh trong veo Giọt viền quanh mi mắt... Phải chăng bụi bay vào Lòng khe khẽ xôn xao Chôn kín tự thủa nào! Bâng khuâng giờ trỗi dậy... Giọt lăn tròn trên má Giọt lấp lánh thì thầm Nắng ơi!... Lên chầm chậm Phút giây tròn yêu thương... Bồng bềnh trong áng mây Nỗi nhớ vẫn đong đầy Đan tay chiều sóng bước Giọt mềm gió lay lay... Thêm một chút long lanh Trong veo ngọn cỏ xanh Hương trong lành chớm dậy Soi dòng đời mong manh... Từng giọt mềm sâu lắng Ngày xanh mong bớt nắng Lệ trời sẽ lâu tan Em cùng anh lang thang... Mơn man sương thì thầm Gieo giọt mềm lặng căm Trong veo soi vạn vật Cây ơi!... mau xanh mầm... |

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2015
emdaubiet 2
![]()
![]() |
Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015
motminh
Một mình vạt nắng nhẹ vương
Nốt trầm dìu dặt nẽo đường tím xưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Một mình ngồi đếm giọt mưa cuối mùa...
Một mình trước ngọn gió lùa
Bây giờ em biết vui đùa cùng ai!
Bình minh khoe ánh nắng mai
Một mình buông giọt ngắn dài buồn tênh ...
Một mình nỗi nhớ lênh đênh
Một mình như thể qua gềnh chơi vơi
Bâng khuâng trước biển buông lơi
Thuyền nan rẽ sóng chân trời mãi mê ...
Một mình nhẹ bước đi về
Con đường sao cứ lê thê thế này
Phương xa người hỡi có hay
Hoàng hôn vạt nắng lay lay tím chiều....
Một mình em với bao điều
Một chút se lạnh gợi nhiều nhớ thương
Nhớ ngày chung bước trên đường
Bờ vai đủ rộng yêu thương một trời ...
Một mình ngồi đếm giọt rơi
Bâng khuâng lối cũ chơi vơi nát nhàu
Lặng thinh em với nỗi đau
Anh phương trời ấy ... ai lau lệ sầu ...
Một mình chiếc lá phai màu
Long lanh ươn ướt mắt nâu dịu dàng
Từng bước từng bước lang thang
Một mình trông áng mây ngàn êm trôi ...
Một mình nhớ thủa tinh khôi
Cà phê sóng sánh sườn đồi chênh vênh
Lặng trong khúc nhạc mông mênh
Một mình nỗi nhớ không tên dạt dào ...
Một mình tiếng gió lao xao
Giọt mưa thánh thót xôn xao đợi chờ
Ký ức trỗi dậy vu vơ
Giọt thương giọt nhớ giọt chờ ... Người ơi!...
Nốt trầm dìu dặt nẽo đường tím xưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Một mình ngồi đếm giọt mưa cuối mùa...
Một mình trước ngọn gió lùa
Bây giờ em biết vui đùa cùng ai!
Bình minh khoe ánh nắng mai
Một mình buông giọt ngắn dài buồn tênh ...
Một mình nỗi nhớ lênh đênh
Một mình như thể qua gềnh chơi vơi
Bâng khuâng trước biển buông lơi
Thuyền nan rẽ sóng chân trời mãi mê ...
Một mình nhẹ bước đi về
Con đường sao cứ lê thê thế này
Phương xa người hỡi có hay
Hoàng hôn vạt nắng lay lay tím chiều....
Một mình em với bao điều
Một chút se lạnh gợi nhiều nhớ thương
Nhớ ngày chung bước trên đường
Bờ vai đủ rộng yêu thương một trời ...
Một mình ngồi đếm giọt rơi
Bâng khuâng lối cũ chơi vơi nát nhàu
Lặng thinh em với nỗi đau
Anh phương trời ấy ... ai lau lệ sầu ...
Một mình chiếc lá phai màu
Long lanh ươn ướt mắt nâu dịu dàng
Từng bước từng bước lang thang
Một mình trông áng mây ngàn êm trôi ...
Một mình nhớ thủa tinh khôi
Cà phê sóng sánh sườn đồi chênh vênh
Lặng trong khúc nhạc mông mênh
Một mình nỗi nhớ không tên dạt dào ...
Một mình tiếng gió lao xao
Giọt mưa thánh thót xôn xao đợi chờ
Ký ức trỗi dậy vu vơ
Giọt thương giọt nhớ giọt chờ ... Người ơi!...
Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014
van
Vẫn khung trời
rộng dáng yêu kiều
Vẫn bước tung tăng
theo cánh diều
Vẫn hương đồng nội đưa thoang thoảng
Vẫn tựa vai nhau mỗi trời chiều...
Vẫn sắc thu vàng trên mắt ai
Vẫn trắng trinh nguyên đóa hoa nhài
Vẫn nụ hôn nhẹ trao rất vội
Vẫn ánh nâu khoe màu mắt nai...
Vẫn khóm lá xanh thay màu áo
Vẫn đôi chim chuyền về lao xao
Vẫn đón đưa nhau ngày hai buổi
Vẫn trao cho nhau những ngọt ngào...
Vẫn chút thu say thoáng mơ màng
Vẫn chiếc lá vàng gió mơn man
Vẫn cây lặng lẽ... lá chờ đợi
Vẫn phải buông tay lá lang thang...
Vẫn giọt mưa thu thánh thót rơi
Vẫn ngóng chờ ai giữa bến đời
Vẫn chiếc bong bóng phập phồng nổi
Vẫn dòng nước chảy giấy thuyền trôi...
Vẫn nước viền mi nghe mặn môi
Vẫn áo thu phai thoáng bồi hồi
Vẫn cách bao ngày giờ gặp lại
Vẫn vạt nắng len (lén) núp sau đồi...
Vẫn áng mây trời trôi lững lơ
Vẫn dãi mù sương
thật bất ngờ
Vẫn nỗi nhớ nhung
giờ trỗi dậy
Vẫn xiết
vòng tay
giữa
trời
thu...
|

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014
binhyennhe!!!... ***
l
Chớm
đông
về
em nhớ lắm
anh ơi!
Trời lành lành
nghe lòng thêm se sắt
Khăn gió ấm ngày
nào em vẫn giữ
Tự em quàng khi
xuống phố... không anh!...
Hoa tuyết rơi rơi cuối
dãy phố kia rồi
Và bóng dáng ai
kia!... sao có thể!
Nhớ không anh vẫn
con đường xưa ấy
Nụ hôn đầu bỡ ngỡ
lắm anh ơi!...
Cuối thu rồi sao
lá vẫn cứ rơi
Theo cơn gió sao
lòng ưu tư quá!
Về phương ấy
nhưng lòng em gửi lại
Bâng khuâng buồn mong
hoa tuyết đừng rơi...
Ta gửi lại nơi
này bao nỗi nhớ
Gánh dùm ta...
đây nhé!... những ngày đông
Cánh hoa tuyết
đêm về chơm chớm nở
Đợi ta
về gom nỗi nhớ vào tim...
Gió ơi gió!... Xin đừng bay đi vội
Gửi dùm ta một chút nhớ về người
Hoàng hôn tím sương chiều sao lành lạnh
Ta thì thầm... Nơi ấy hãy bình yên...
Cảm ơn người... tìm thấy góc trời riêng
Bình yên nhé!... đừng bao giờ trăn trở
Những yêu thương vùi sâu vào quá khứ
Những
dại
khờ
thôi
nhé!...
hãy
ngủ
yên...
|

comotlan
![]()
Có một lần
Em ngồi dưới gốc
cây
Đếm từng chiếc
Lá vàng rơi rất
khẽ...
Có một lần
Em buông chiếc lá
vàng
Cùng ai đó
Đón ngày đông rất
mới...
Có một lần
Nụ hôn trao rất vội
Em ngu ngơ
Đón nhận cũng ngu
ngơ...
Có một lần
Em muốn tiễn thu
vàng
Tiễn luôn cả
Tình yêu thương rất
thật...
Có một lần
Em cất bước qua cầu
Lòng gửi lại
Bên một người ở lại..
Có một lần
Chiều tím cũng hững
hờ
Em khẽ bước
Bên người sao hờ
hững...
Có một lần
Lặng nhìn về
phương ấy
Em thì thầm
Góc nhỏ hãy bình
yên...
![]() |

dauroi!... laoi!...
Đông
về
trên
khắp nẽo đường
Lá theo cơn gió vấn
vương khung trời
Tiễn thu giọt tuyết buông lơi
Chiều se se lạnh lá ơi!... đâu rồi!...
Lá bay nhưng dạ bồi hồi
Bâng khuâng trở lại sườn đồi buông tay
Đông tàn xuân đến nào hay
Cây xòe tán rộng lay lay xanh màu...
Lá xanh xoa dịu nỗi đau
Bình minh vạt nắng nhuộm màu long lanh
Cây xanh bóng mát trong lành
Mơn man chiếc lá trên cành đong đưa...
Thương yêu biết mấy cho vừa
Lá thu óng ả sáng trưa lìa cành
Đông về gom chút gió lành
Vạt nắng đông nhẹ mong manh... ấm lòng...
Trên cành chiếc lá mùa đông
Đong đưa theo gió ngược dòng thời gian
Mong chờ chút nắng xuân vàng
Gom gom màu nhớ hong làn tóc xưa...
Bao nhiều chồi mới cho vừa
Lá xanh hoa thắm sáng trưa vẫy chào
Hương đưa khắp chốn ngạt ngào
Gọi
đàn
bướm
lượn
xôn
xao
góc
vườn...
![]() |

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014
timtim gốc
![]()
![]() |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)