Hoàng hôn vạt nắng nhẹ vương
Nốt trầm dìu dặt nẽo đường tím xưa
Nhớ thương biết mấy cho vừa
Âm thầm ngồi đếm giọt mưa cuối mùa...
Lạnh lòng trước ngọn gió lùa
Bây giờ em biết vui đùa cùng ai!
Đâu rồi cánh cánh tím em cài
Chạnh lòng buông giọt ngắn dài không tên ...
Xôn xao nỗi nhớ lênh đênh
Từng bước như thể qua gềnh chơi vơi
Bâng khuâng trước biển buông lơi
Thuyền nan rẽ sóng chân trời mãi mê ...
Gót hài nhẹ bước đi về
Con đường sao cứ lê thê thế này
Phương xa người hỡi có hay
Hoàng hôn vạt nắng lay lay tím chiều....
Một mình ta với bao điều
Một chút se lạnh gợi nhiều nhớ thương
Nhớ ngày chung bước trên đường
Bờ vai đủ rộng yêu thương một trời ...
Xòe tay em đếm giọt rơi
Bâng khuâng lối cũ chơi vơi nát nhàu
Lặng thinh em với nỗi đau
Anh phương trời ấy ... ai lau lệ sầu ...
Thu chiều chiếc lá phai màu
Giọt buồn vương nhẹ mắt nâu dịu dàng
Từng bước từng bước lang thang
Mõi mòn trông áng mây ngàn êm trôi ...
Nhớ sao cái thủa tinh khôi
Cà phê sóng sánh sườn đồi chênh vênh
Lặng trong khúc nhạc mông mênh
Vẹn nguyên nỗi nhớ không tên dạt dào ...
Miên man kí ức ngọt ngào
Giọt mưa thánh thót xôn xao đợi chờ
Giọt buồn trỗi dậy vu vơ
Giọt thương giọt nhớ giọt chờ ... Người ơi!...
|



